Trang chủ » Xuân Hương: Tiếng cười từ một cơn đau

Xuân Hương: Tiếng cười từ một cơn đau

(Ngày đăng: 09-08-2014 02:34:13)
Xuân Hương chấp nhận mọi nghịch lý, bất công, cay đắng, đổ vỡ... của cuộc đời này sau cùng bằng một tiếng cười.

 

Nghệ sĩ Xuân Hương (phải) và Bảo Trí biểu diễn tiểu phẩm hài trong lễ trao giải Cù nèo vàng 2012

Chị nói tiếng cười với chị là bản năng chỉ lớn dần theo năm tháng. Nhiều lúc nước mắt trào ra đó nhưng vẫn cười, sợ hãi mà cũng... cười!

Bây giờ, Xuân Hương không thích hò hẹn ở quán cà phê mà chỉ thích tiếp khách ở ngôi nhà ấm áp của mình. Ngôi nhà nằm trong một hẻm nhỏ tại đường Huỳnh Văn Bánh (TP.HCM), có không gian nội thất do Xuân Hương tự thiết kế, có khu vườn nho nhỏ, có hòn non bộ phun nước... Bài trí ngôi nhà cũng lạ, chia thành ba phần riêng biệt. Phòng thờ là những câu đối, bài vị, tấm phản khảm xà cừ sang trọng, cổ xưa. Phòng khách nhìn ra khu vườn là những bộ ghế gỗ quý do chính Xuân Hương thiết kế mẫu, được trang hoàng những màu cam đỏ nóng bỏng, sôi động. Trên lầu lại là mái tranh với bếp đất, củi rơm, chạn tre...

"Có lẽ tất cả đó là con người của tôi. Một mặt nào đó trong tôi có cái khuôn thước, nền nếp của truyền thống xưa, có cái hương vị Nam bộ mái tranh, bếp đất của đất Long An. Nhưng mặt khác tôi cũng là người sôi động, nóng bỏng với những màu sắc nóng bỏng theo phong cách Mexico ở phòng khách" - gia chủ hào hứng giới thiệu. Mà có lẽ phải thêm là người sao, nghề vậy. Tiếng cười, phong cách nghệ thuật của Xuân Hương rất nghiêm túc mà luôn hào hứng, sôi nổi khó quên.

Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả!

Trong nhà có những món đồ gỗ xưa yêu thích, Xuân Hương chọn lấy chúng làm ví dụ: "Tại sao những món đồ gỗ xưa đến bây giờ vẫn tốt? Bởi vì những người thợ ngày xưa đã làm bằng cái tâm, phả hồn mình vào trong đó. Nghệ thuật cũng vậy, không thể làm dối. Nghệ thuật phải được làm bằng cái tâm, bằng sự say nghề, bằng tấm lòng mộc mạc sống thật giữa những người nghệ sĩ với nhau". Những tâm sự này của Xuân Hương là lúc tâm sự về sự xô bồ, những giá trị thật ảo lẫn lộn trong môi trường nghệ thuật hiện nay. Dẫu sao, trước những cám dỗ và thúc giục của cuộc sống, điều Xuân Hương thanh thản nhất là chị không phải đánh mất bản thân mình.

Giữ được điều này, Xuân Hương nhớ về những người thầy. Chị cho rằng thế hệ của chị, NSƯT Thành Lộc, đạo diễn Hoa Hạ... hạnh phúc là có những người thầy chân chính. Xuân Hương có những hồi ức đẹp về những người thầy đáng kính trọng: "Thầy chúng tôi đã chỉ cho chúng tôi một con đường thẳng để vào đời. Họ dạy chúng tôi nên biết sống ngay thẳng, chân chính. Những người thầy từ lúc nhỏ đến lúc bước vô giảng đường đại học của tôi quả thật là những tấm gương. Nếu sống với những con người như vậy, bạn không thể làm điều gì sai trái cả. Vì như vậy bạn sẽ rất mắc cỡ, xấu hổ...".

Một thú vị nho nhỏ khác là Xuân Hương đã rất thích sự trào lộng, chất trí tuệ, cái ngông của các nhà thơ Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát, Nguyễn Khuyến. Là nữ nhi, nhưng Xuân Hương rất tâm đắc hai câu thơ: "Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả/Anh hùng hào kiệt có hơn ai". "Chối từ" sự bằng phẳng này, Xuân Hương nghiệm rằng mọi việc ở đời dù tốt hay xấu, gập ghềnh hay trắc trở đều có ý nghĩa của nó. Một nhà văn nữ nào đó từng nói: "Tôi không mơ một cuộc đời hạnh phúc, tôi chỉ cần một cuộc đời thú vị để viết!". Với một nghệ sĩ vừa viết, vừa diễn, vừa dựng như Xuân Hương thì sau cùng vẫn là tìm ra được đâu đó những câu chuyện hài hước để mà... cười được.